hoan hỉ

2016

1. Nghỉ việc ở Microsoft

Công việc mà mình có được ở đây là “việc nhàn lương cao” theo đúng nghĩa đen, công việc truyền thuyết mà dân mạng vẫn hay đùa cợt. Một năm mình chỉ phải động tay vào công việc chính 2 lần. Anh em đồng nghiệp vẫn đùa bảo nếu tính lương theo số lượng công việc thì thằng Hoan hưởng lương cao nhất nhà máy. Tính ra công ty phải trả 180 triệu cho mỗi lần mình bắt tay vào làm việc. Việc nhàn lương cao đến nỗi mà khi mình xin nghỉ thì có người nói đó là một “quyết định rất dũng cảm”, bởi vì khó thể kiếm ở đâu được một công việc thứ hai như vậy. Nhưng mình buộc phải nghỉ vì những hoang mang trỗi dậy cho tương lai mập mờ không biết sẽ đi về đâu nếu còn bám trụ ở đây.

Vì thế mà sau thời gian dài đắn đo, mình quyết định đưa ra kế hoạch nghỉ việc trước khoảng 8 tháng, dùng thời gian rảnh để học đủ kĩ năng và kiến thức cần thiết, sau đó xin nghỉ vào tháng 01/2016.

Mặc dù không giúp gì cho mình nhiều về kĩ năng chuyên môn, song làm việc ở MS cho mình nhiều trải nghiệm khá thú vị:

  • Là 1 nhà thầu phục vụ khách hàng, và cả năm giời chẳng gặp mặt những người quản lí chính thức ở cty mình
  • Chuyển hết công ty thầu này sang công ty thầu khác, do khách hàng đổi công ty thầu nhưng vẫn muốn những người đã từng làm ở đó vì họ đã quen việc. Mình đã chuyển qua 3 cty khác nhau trong vòng hơn 2 năm như vậy.
  • Đôi lúc mình quên mất là mình là nhà thầu, nên cũng hơi cay đắng khi không được hưởng những chế độ mà nhân viên cty đó được hưởng. Bạn sẽ hiểu khi thấy những người làm cùng mình được thưởng tiền, đồ đạc, quần áo, điện thoại khi mà mình không được :))
  • Nhà máy khá to nên hầu như ngày nào cũng được đi bộ khá nhiều
  • Có cơ hội tham gia “ké” vào nhiều sự kiện mang tầm thế giới của
  • ….

2. Nuôi gà, làm nông

Thực ra kế hoạch chính của mình sau khi nghỉ ở MS là đi làm nông nghiệp. Sau thời gian làm ở MS mình đã có một ít tiền, công với cảm giác chán ngán cuộc sống hiện đại, muốn về quê làm mấy thứ nhàn hạ. Ban đầu bảo bố thế, bố tưởng mình nói đùa nên cứ bảo về mà làm. Đến lúc mình về định làm thật thì lại không cho. Rõ khổ :)) Sau đó phải hủy lứa gà đã đặt ở Bắc Giang trước đó khá lâu.

3. Định đi du học 

Sau khi kế hoạch làm nông nghiệp đổ bể thì mình bảo bố mẹ muốn đi học tiếp. Bố mẹ đồng ý ngay. Gì chứ đi học thì bố mẹ mình ủng hộ lắm. Mình bảo mình cũng có 1 ít vốn nữa nên đưa gần hết cho các cụ bảo góp chung để con đi học (dại! đáng lẽ tiền đó phải để tiêu =)) ). Sau đó cũng đã đăng kí liền 1 lèo học mấy khóa IELTS, mà có lẽ việc học quá buồn tẻ nên lại chán :)) Mình hủy kế hoạch du học sau hơn 1 tháng. Thực ra lúc đó là cũng làm xong hết thủ tục để đi rồi, còn đợi có bằng tiếng anh nữa thôi.

4. Suýt mất hết toàn bộ giấy tờ

Có lần đi hội thảo du học, bỏ cái iPad ra khỏi cặp, chụp 1 tấm rồi cất lại luôn vào. Không nghĩ là trộm đạo lọt hẳn vào trong mấy chỗ này để hành nghề. Lúc sau đó đang ngồi viết application form thì ôi thôi, quay ra cái cặp đã biến đâu mất. Toàn bộ giấy tờ gốc mà mình từng có: bằng cấp, bảng điểm, giấy tờ xe, CMND, thẻ ngân hàng, ví tiền, kể cả giấy khai sinh =)) đi cùng cái cặp luôn.

Sau hơn 2 tiếng nhờ Security check camera không thấy gì nên gọi điện về cho bố báo cáo tình hình. Bố ngồi khóc luôn :)) bảo con tôi thành người dưng rồi. Lúc đó mấy anh Security ở Lotte vẫn tìm giúp mình khá nhiệt tình. May sao có 1 anh tinh mắt nhìn thấy nó ở dưới 1 cái chân bàn. Trộm vía là đồng chí trộm chỉ go after cái iPad thôi chứ không quan tâm tới giấy tờ. Nếu anh bình tĩnh hơn chút nữa, mở ngăn bên cạnh ra thì đã có thêm cáp sạc và vài thứ đồ hay ho nữa :))

Cũng may không mất giấy tờ nhưng vẫn tiếc cái iPad :)) Nói thế thôi chứ được phen dâng trào cảm xúc thú vị phết.

5. Có gấu

Sau khi đi leo Yên Tử về mình có lên FB luyên thuyên. Em nhảy vào bảo sắp đi Pha Luông. Mình xin đi cùng, thế là ò í e sau đợt đó. Rồi tán tỉnh yêu đương thôi :)) Có lẽ đây là việc thành công nhất trong hơn hai chục năm qua sống trên trái đất :))

Nói vậy chứ do mình tôn thờ sự tự do về mọi mặt nên rất ngại chuyện yêu đương, nên mặc dù cũng đã có tình cảm với người khác mình không dám tiến tới vì lí do này. Nhưng từ lúc yêu em cũng cảm thấy được trải nghiệm nhiều điều thú vị, và tự bản thân phải thay đổi nhiều thứ, đặc biệt là bệnh ngại ra khỏi nhà.

6. Công việc mới

Suốt từ tháng 1 sau khi nghỉ ở MS mình không có ý định đi làm. Đến tầm tháng 5 do hoãn việc đi học nên bắt đầu tìm việc. Đây là thời điểm mình nhảy công ty liên tục. Mình nhảy qua 5 công ty khác nhau chỉ trong một tháng. Có công ty chỉ làm 3 ngày :)) Thỉnh thoảng nghĩ trong đầu tình hình này cứ diễn ra thêm 1 thời gian nữa thì sẽ bị các công ty ở vịnh bắc bộ cho vào blacklist hết, nghỉ xin việc luôn :))

Đến tầm tháng 9 thì xin được 1 cv tốt. Sau 3 tháng làm ở đây cảm thấy hầu hết các tiêu chí đều ổn. Hi vọng là sẽ có hứng thú với cty này thêm 1 thời gian nữa.

7. Bạn bè

Tính mình vốn lười kết bạn và lười giữ các mối quan hệ nên số lượng bạn bè ngoài đời càng ngày càng ít đi, còn bạn bè chém gió trên mạng thì số lượng cũng không thay đổi mấy. Mình bị bạn bè chửi rủa liên tục vì không thèm liên lạc, rủ thì không thèm đi. Một phần vì “ngại lê la”, phần khác do dạo này bận quá. Nói chắc họ cũng chỉ bảo “lí do lí trấu” thôi nên cũng không muốn giải thích.

Có một người chị, do có nhiều biến cố nên có lẽ chị em sẽ không còn được như trước nữa. Nhưng hi vọng sẽ không đến mức thành người dưng. Em hi vọng chị sẽ luôn tìm được bình an và thanh thản nơi những người yêu thương và trên con đường mà chị đã chọn cho mình.

Advertisements

Written by hoanvu

December 31, 2016 at 10:32 am

Posted in Tản Mạn

A productive day

Go home after a long working day, but still feel full of energy so decided to write this post.

It has been a long time since I had a productive like today. The amount of works I had to accomplish at my current company in more than 2 weeks can be combined by several years working at Microsoft. But the last 2 weeks, I called them busy days, not productive, because I had to do lots of things, solved lots of problems, days past by so fast, but I still felt bored.

There were days I thought I would not survive this boredom for 2 probation months, even in this top American company. Maybe it’s because I did things so fast that I ran out of things to do. Maybe I’m not a type of guy who want so much money that have to work this hard. I’m not lazy, just don’t want to be a chicken surrounded by office walls trying to earn money I don’t have time to spend.

But today came just like a hero saving me from boredom. I solved problems productively and creatively, got a compliment from my American boss (I have another English boss which is very annyoing 🙂 ). And the best part is, always get encouraging messages from my Girl :*

I felt a little bit up right now, will try to keep it last for sometimes and will try not to leave the job soon, ’cause it would screw my CV badly :))

 

Written by hoanvu

October 5, 2016 at 12:57 am

Posted in Tản Mạn

Vượt qua cái “tầm thường” của bản thân

Khi thức dậy và đánh răng vào mỗi buổi sáng, bạn chợt có ý nghĩ: “Hơi ngại mà chắc phải vệ sinh thêm bằng chỉ nha khoa nữa!”, thì hãy lấy chỉ nha khoa ra và làm việc bạn đang nghĩ.

Khi chuẩn bị ăn bữa sáng và chợt có ý nghĩ: “Mình đã tự hứa với bản thân là sẽ ăn uống lành mạnh”, lúc đó hãy lựa chọn những thực phẩm lành mạnh thay vì những thứ có hại cho sức khỏe.

Khi đến công ty, bạn có sự lựa chọn giữa cầu thang và thang máy, rồi bạn lại nghe giọng nói bên trong mình cất lên: “Mình đã lên kế hoạch nâng cao sức khỏe bản thân”, hãy chọn cầu thang thay vì đi thang máy.

Khi ngồi vào bàn làm việc và chuẩn bị bắt tay vào thực hiện nhiệm vụ đầu tiên, ý nghĩ đó lại cất lên trong đầu: “Mình đã nói là sẽ làm việc hiệu quả hơn”, hãy tắt tất cả những thứ có thể gây xao nhãng khi bạn làm việc và bắt tay vào làm, thay vì bật Facebook chẳng hạn.

Khi rời công ty, mệt mỏi vô cùng, định đi tới nơi nào đó để thư giãn, bạn lại chợt nhớ ra: “Ồ, mình đã định là phải viết thêm một chương mới cho cuốn sách đang viết dở”, đừng vui chơi, hãy về nhà và hoàn thành chương sách còn dang dở.

Chuẩn bị đi ngủ, bạn bật Netflix và định xem một bộ phim nào đó cho dễ ngủ thì bạn lại chợt nghĩ: “Mình đã hứa là sẽ đọc sách nhiều hơn thay vì xem mấy thứ phim vô bổ”, hãy tắt Netflix, với lấy một quyển sách và bắt đầu đọc.

Việc trở nên “tầm thường” là một sự lựa chọn – rất nhiều người không hiểu điều đó.

Bạn biết mình cần phải làm gì. Luôn có một giọng nói nhẹ nhàng, khe khẽ nhắc nhở cho bạn biết điều gì là quan trọng mà bạn cần thực hiện, hoặc bạn đã hứa với bản thân là mình cần phải thực hiện. Giọng nói này xuất hiện trong đầu bạn nhiều hơn bạn nghĩ.

Hãy tập lắng nghe giọng nói ấy.

Hãy bắt đầu chọn lựa thực hiện những gì bạn “cần” phải làm, thay vì chỉ làm những gì bạn “muốn”.

“Sự vĩ đại”, lúc đó sẽ trở thành những thói quen hàng ngày của chính bạn.

Đọc câu trả lời gốc tại đây.

Written by hoanvu

September 13, 2016 at 6:03 pm

Posted in Tản Mạn

Into the Wild

into_the_wild

itw2

itw3

itw4

itw5

itw7

Written by hoanvu

September 4, 2016 at 11:05 pm

Posted in Tản Mạn

?

Không thể kìm hãm được cái cảm giác chán ngán cuộc sống hiện đại. Muốn sống cuộc sống không tiền bạc. Ra biển, lên rừng…

Không nhớ từ bao giờ mình có cảm giác này, chỉ biết là thỉnh thoảng nó lại xuất hiện và ngày một mạnh, rõ ràng và thường xuyên hơn.

Ngày mai đi làm rồi mà cái cảm giác này còn đeo bám mình thì có lẽ nghỉ việc sớm mất.

Written by hoanvu

April 20, 2016 at 5:44 pm

Posted in Tản Mạn

2. Đểu hay tốt?

Đang  ngủ ngon bỗng nhiên tỉnh giấc. Xoay cổ nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vẫn tối. Nhìn đồng hồ, 4 giờ 19 phút. “Lại mất ngủ rồi!”. Tôi biết thế một phần là vì mỗi lần tôi nằm mà ko ngủ là có một vạn thứ chạy trong đầu không thể dừng lại được, phần khác là do tiếng ngáy o o rõ ràng liền mạch của cậu bạn cùng phòng. Cậu này rất giỏi, cứ đặt mình xuống chưa đầy 2 phút là ngáy, và cứ thế tới khi nào tỉnh dậy, thường thường là 9 – 10h sáng.

Ngoài kia thỉnh thoảng vẫn nghe thấy tiếng còi xe tải của mấy bác tài bận mưu sinh trong đêm. Đôi lúc nghe thấy tiếng xe máy vội vã của ai đó phóng vụt qua. Hà Nội bận rộn thật. Đường Hà Nội hình như chả bao giờ được nghỉ ngơi, có lẽ còn vất vả hơn cả loài kiến. Tôi nằm tự hỏi liệu giờ này bạn đang ngủ hay thức giấc giống tôi nhỉ?

Nằm lười 15 phút, mọi chuyện tất nhiên là không khá hơn, tôi bật laptop lên và gõ.

Trong bữa ăn chia tay Microsoft, một cô bạn đồng nghiệp nói với tôi rằng: “Hoan à, cậu đừng tốt quá, đểu đểu một chút thì con gái nó mới thích!”. Tôi hiểu lí do cô bạn ấy cho tôi lời khuyên kì quặc đó. Lí do ý tôi nói ở đây là hoàn cảnh lúc đó, chứ không phải con người tôi ra sao. Nhưng lúc đó hơi shock, không biết phải đáp lại thế nào nên tôi chỉ im lặng. Nhưng mà hai từ “trai đểu” nghe có vẻ sexy nhỉ?

Tôi cũng đang tự vấn mình mấy ngày hôm nay câu hỏi “mình có nên đóng vai trai đểu hay không nhỉ?

Bạn và tôi là đồng nghiệp ở công ty đầu tiên mà tôi làm, có lẽ đó cũng là công ty đầu tiên của bạn. Bạn làm ở bộ phận kinh doanh còn tôi làm bên kĩ thuật. Lúc đó mới đi làm nhìn mấy bạn bên kinh doanh cứ thấy có gì đó “sang sang” vì trông ai cũng đẹp ấy. Con gái thì váy áo xúng xính rực rỡ, con trai thì không phải ai cũng com lê cà vạt, nhưng nhìn chung đều sáng sủa hơn mấy ông làm kĩ thuật, luộm thà luộm thuộm.

Công ty cũ phân chia ban kinh doanh làm tầng 7, kĩ thuật ở tầng 3 nên chúng tôi chẳng gặp nhau mấy. Họa lắm thì được nhìn thấy cái mặt nhau lúc đi ăn cơm trưa ở căng tin hay lúc bạn xuống tầng 3 đi họp. Tất nhiên bạn và những bạn nữ khác trên ban kinh doanh đều là mục tiêu để bọn con trai kĩ thuật săm soi, bàn tán và đánh giá sôi nổi. Vì chẳng gặp nhau nhiều nên cũng không thân mấy, thế mà chẳng hiểu sao từ bao giờ tôi và bạn lại gọi nhau là “Cờ Hó“. Tôi cũng không nhớ là ai bắt đầu trước, tôi hay bạn. Chỉ biết là lúc đó mỗi lần gặp nhau ở thang máy, hay lúc đi qua nhau, một đứa không thèm nhìn đứa kia mà chỉ nói vọng ra “…. Cờ Hó!“, đứa còn lại phản ứng ngay “Hoan Cờ Hó!“. Ngay cả sau này khi tôi nghỉ việc ở công ty này, liên lạc qua email hay Facebook, cả hai đứa vẫn giữ cái thói quen cũ gọi nhau như vậy. Đôi lúc thấy thật tội cho loài chó.

Quan hệ giữa bạn và tôi lúc là đồng nghiệp cũng chỉ dừng lại ở đó. Ngồi nghĩ lại thì hồi đó tôi cũng có ý định tán tỉnh bạn rồi thì phải nhưng chắc do hơi nhát (giờ vẫn nhát nhưng đỡ hơn), với cả do lúc đó có cái quan niệm người làm ban kinh doanh có sang chảnh hơn nên cũng ngại chưa dám tấn công.

Bẵng đi một thời gian, phải xấp xỉ 3 năm, bạn và tôi có dịp gặp lại và đi chơi cùng nhau cùng nhóm bạn trong công ty. Bạn comment trên cái ảnh tôi đi chơi về là cũng sắp đi chơi, tôi hỏi han thế là xin được đi cùng.

Lần gặp lại này khiến tình cảm của tôi dành cho bạn tăng đột biến. Nó giống như đồ thị hình sin ấy, ban đầu thì ở sát sát dưới điểm cực tiểu, sau đó nó leo lên trên lưng chừng giữa cực tiểu và cực đại. Sau lần đó tôi chủ động hơn, rủ bạn đi ăn, đi xem phim, đi dạo, nói chuyện …. Chúng tôi nói đủ chuyện trên trời dưới biển. Lần hẹn đầu tiên tôi cũng khá hồi hộp vì nghĩ không biết sẽ nói gì, dù sao thì từ hồi cấp 3 đây mới là lần đầu tiên tôi hẹn con gái đi chơi. Ngoài mớ kiến thức chuyên ngành thì tôi cũng chả biết nhiều về mấy thứ khác. Nhưng mọi thứ tự nhiên rồi nó cứ diễn ra, bạn góp một ít, tôi góp một ít thế là thành buổi tối. Sau lần đầu tiên thì những lần sau thoải mái hơn. Có một điều khá thú vị là cả bạn và tôi đều thích ăn cơm nên đi đâu ăn cứ hay chọn nhà hàng nào có cơm là nhảy vô thôi :)).

Sau mỗi lần đi cùng nhau, khi tạm biệt bạn ra về, nhìn dáng bạn dần khuất sau những bậc cầu thang, tôi biết tình cảm của mình dành cho bạn lại tiến gần hơn đến điểm cực đại của đồ thị hình sin kia. Có đôi lúc tôi muốn vượt ra khỏi giới hạn hiện tại của hai đứa, nhưng rồi lại kìm nén lòng mình. Tôi biết rằng nếu cứ tiếp tục hẹn hò, sẽ có ngày tôi không kiềm chế được mà bày tỏ tình cảm của mình. Bạn cũng vậy, tôi biết bạn đã suy nghĩ rất nhiều. Kể cả trước khi đọc bài blog của bạn, tôi cũng biết rằng luôn có một bức tường vô hình nào đó bạn xây quanh mình, để ngăn bản thân không dễ dàng bị chi phối bởi tình cảm, cũng là để ngăn không muốn tôi vượt qua cái bức tường ấy. Tôi kìm nén lòng mình vì biết rằng sẽ quá ích kỉ nếu như tán tỉnh rồi bỏ người ta ở lại, khi mà mình sắp đi không hẹn ngày trở về. Càng ích kỉ hơn nếu như bắt người ta phải chờ đợi mình. Hiện tại tôi vẫn không thể làm một gã trai đểu để cư xử với người khác như vậy được.

Mặc dù mối quan hệ của 2 đứa chưa đến thời điểm để tôi có thể hỏi bạn những câu đại loại như: “Bạn có muốn sang đó cùng tôi không?” và tôi cũng không biết bạn có thích sống ở nước ngoài không, nhưng để đến được lúc mà 2 đứa gặp được nhau ở bên đó cũng là một khoảng thời gian dài, mà có ai biết được lúc đó sẽ thế nào, xa mặt cách lòng thì liệu tình cảm còn được như lúc trước hay không?

Tôi sợ tất cả những việc đó. Tôi sợ rằng tình cảm của tôi với bạn sẽ ngày một lớn hơn mỗi lần 2 đứa gặp nhau. Tôi sợ có ngày mình sẽ không kìm nén được mà nói ra tình cảm của mình. Tôi sợ rồi bạn sẽ nói đồng ý. Tôi sợ sau đó đi rồi, cả hai đứa sẽ luôn nhớ nhung nhau mà chẳng thể làm được gì.  Tôi sợ rồi đến lúc nào đó mỗi đứa đều có những hình bóng khác trong đời mình rồi lại khiến người còn lại đau khổ…

Dù biết rằng khi xây dựng một mối quan hệ, điều quan trọng không phải là kết quả, mà là những trải nghiệm bạn có được trong quá trình xây dựng mối quan hệ ấy. Những trải nghiệm ấy chỉ đơn giản là những lần gặp nhau, cười nói, chuyện trò vô tư, hay có lúc chẳng nói gì, chỉ ngồi cạnh nhau nghe tiếng hạt hướng dương tanh tách mà thôi. Nhưng tôi vốn là thế, có lẽ tôi cầu toàn quá mức để khiến cho mình không thể đem hạnh phúc của người khác ra đánh cược, có lẽ tôi vẫn mãi chỉ là một gã trai khù khờ trong câu chuyện tình cảm của chính mình.

Vậy thì cứ để mình khù khờ đi, có lẽ tốt nhất là bạn và tôi vẫn là bạn bè như ngày xưa, bạn vẫn giữ bức tường đó cho mình và tôi sẽ không cố gắng để nhảy qua nó.

Mi ơi, có bao giờ mi tự hỏi muốn tau làm một gã trai tốt hay đểu hay chưa?

Written by hoanvu

April 14, 2016 at 11:39 am

12. Pythonist on HackerRank

Pythonist là tên 1 challenge trên website chuyên về code HackerRank, tự nhiên tìm thấy trang này và đang nghiện giải các bài tập trên đó. Đây là danh sách 8 challenge và bài giải của mình (đang cập nhật):

  1. Sort Data
  2. String Formatting
  3. Triangle Quest
  4. Time Delta
  5. Validating Email address with a filter
  6. Validating phone numbers
  7. Validating Roman numerals
  8. Classes: Dealing with complex numbers

Written by hoanvu

April 12, 2016 at 8:22 pm

%d bloggers like this: