hoan hỉ

Làm thế nào để cuộc sống trở nên đơn giản hơn? (1)

Đây là câu trả lời nhận được gần 10 nghìn upvote trên Quora. Đọc bản gốc tại đây

Câu chuyện về con gián và lí thuyết để phát triển bản thân.

Ở một khách sạn nọ, một con gián không biết chui từ đâu ra và đậu lên một người phụ nữ.

Người khách này bắt đầu la lớn trong sợ hãi.

Với khuôn mặt hiện rõ nỗi sợ và la hét inh ỏi, bà ta bắt đầu nhảy loạn lên và hai tay thì quăng tứ lung tung với hi vọng khiến con gián rời khỏi người mình.

Hành động của người khách này khiến cho tất cả những người ngồi chung bàn và những người quanh đó cũng bị sợ lây.

Bà ta cuối cùng cũng thành công trong việc đuổi con gián đi … nhưng nó lại bắt đầu nhảy lên người một phụ nữ khác ở gần đó. Và bây giờ là lúc vị khách này nhảy dựng lên, la hét, khua chân múa tay để đuổi con vật đáng ghét kia ra khỏi người mình.

Từ đằng xa người bồi bàn vội chạy đến với chiến dịch giải cứu những vị khách của mình.

Con gián cuối cùng nhảy lên người của anh bồi bàn.

Anh bồi bàn đứng yên trấn tĩnh, điều chỉnh người mình và theo dõi hoạt động của con gián.

Khi cảm thấy đủ tự tin đã kiểm soát được nó, anh ta dùng tay bắt và ném nó ra khỏi nhà hàng. Vấn đề được giải quyết!

================================================

Uống một ngụm cà phê sau khi chứng kiến sự việc, có vài ý nghĩ chạy trong đầu khiến tôi muốn phân tích xem liệu con gián có phải là nguyên nhân dẫn đến màn hỗn loạn mà có phần hơi giả tạo của các vị khách vừa rồi?

Nếu đúng như vậy thì tại sao anh chàng bồi bàn lại rất điềm tĩnh xử lí con gián?

Anh ta xử lí tính huống một cách gần như hoàn hảo, không gây ra bất kì sự lộn xộn nào.

Thực sự nguyên nhân của màn huyên náo vừa rồi không phải là con gián, mà là do khả năng yếu kém của những vị khách không thể kiểm soát được sự quấy rầy vô duyên của con gián khi nó xuất hiện bất ngờ trong khách sạn.

Tự dưng tôi nhận ra rằng không phải là tiếng hét của cha tôi, vợ tôi hay sếp tôi khiến tôi bực mình, mà là do khả năng yếu kém của bản thân tôi khi không thể kiểm soát được cảm xúc khi phải nghe những lời nói đó.

Không phải là việc tắc nghẽn giao thông khiến tôi bực mình, mà là do khả năng yếu kém của bản thân tôi khi không thể kiểm soát được cảm xúc do con đường tôi đi đang bị tắc.

Không phải vấn đề của tôi là gì, mà là do chính phản ứng của tôi đối với vấn đề đó đã gây ra những lộn xộn cho cuộc đời mình.

Vì thế bài học rút ra từ câu chuyện con gián ở trên là:

Không bao giờ nên “phản ứng” trong đời, mà luôn luôn “ứng phó”.

Những vị khách nọ phản ứng khi bị con gián nhảy lên người, trong khi anh bồi bàn ứng phó với nó.

Phản ứng là những hành động mang tính bản năng, còn việc ứng phó là hành động được thực hiện sau khi đã được suy nghĩ kĩ và có kế hoạch.

Đây thực sự là một cách tuyệt vời để hiểu về cuộc đời.

 Hoan Hỉ dịch

Written by hoanvu

April 3, 2015 at 11:39 pm

%d bloggers like this: